Mẫu chuyện lưu tâm | Hội Thảo Việt – Hoithao.vn: Cổng thông tin hội thảo + Tổ chức Hội Thảo chuyên nghiệp

Mẫu chuyện lưu tâm



Lối đi

Được bên cạnh người mình yêu thương là điều hạnh phúc nhất. Nhưng “đường đời muôn lối rẽ”, cuộc sống biết bao thăng trầm, đến một lúc nào đó, bạn buộc phải bỏ rơi “nửa kia” để đi tìm một lối đi khác cho riêng mình. Có nên không...?

Đêm tân hôn, một vị thần hiện ra và nói với cô dâu chú rể: “Ta sẽ cho các con một điều ước”. Cả hai vợ chồng vội nói: “Chúng con muốn được sống bên nhau trọn đời”. Vị thần trả lời: “Để có nó, các con phải vượt qua thử thách”. Hai vợ chồng cùng khẳng định: “Chúng con đã từng vượt qua rất nhiều thử thách để lấy được nhau. Chúng con không sợ đâu!”. Thế là, vị thần đưa cả hai đến một hòn đảo và nói: “Các con hãy cùng nhau vượt qua phía bên kia hòn đảo”. Và họ nắm tay nhau lên đường...
Trước ngã ba đầu tiên, người chồng muốn rẽ phải, nhưng người vợ lại muốn rẽ trái. Cuối cùng người chồng đành chiều theo ý vợ. 

Đến ngã ba thứ hai, họ lại tranh cãi nhau. Người chồng đòi vợ phải nhượng bộ mình.

Đến ngã ba tiếp theo thì không ai chịu nhường ai. Họ thỏa thuận mỗi người đi theo một ngả nhưng sẽ hú lên để tìm nhau. Đi một đoạn thì không nghe được tiếng vợ nữa, người chồng vội vàng quay lại kiếm nàng nhưng vì lối rẽ quá nhiều, nên anh ta đành quỳ xuống xin thần giúp đỡ. Vị thần hiện ra và nói: 
“Ở đây con đường nào cũng dẫn đến đích nhưng các người đã không biết đi bên nhau, ngươi sẽ không tìm được cô ấy nữa đâu”. Người chồng giật mình tỉnh giấc và hiểu ra đó chỉ là giấc mơ, anh cúi xuống hôn người vợ trẻ của mình và nói: “Chúng ta sẽ ở bên nhau trong bất cứ hoàn cảnh nào, em nhé!”.

Bài thuyết giảng 
Tại một ngôi làng nhỏ, có một vị giáo sư thường đến nói chuyện về cuộc sống, về cộng đồng vào mỗi ngày Chủ nhật. Ngoài ra, ông còn tổ chức nhiều hoạt động cho những cậu bé trong làng cùng chơi.
Nhưng đến một ngày Chủ nhật nọ, một cậu bé, vốn rất chăm đến nghe nói chuyện bỗng nhiên không đến nữa. Nghe nói cậu ta không muốn nghe những bài nói chuyện tầm xàm và cũng chẳng muốn chơi với những đứa bé khác nữa.
Sau hai tuần, vị giáo sư quyết định đến thăm nhà cậu bé. Cậu bé đang ở nhà một mình và ngồi trước bếp lửa. Đoán được lý do chuyến viếng thăm, cậu bé mời vị giáo sư vào nhà và lấy cho ông một chiếc ghế ngồi bên bếp lửa cho ấm. Vị giáo sư ngồi xuống nhưng vẫn không nói gì. Trong im lặng, hai người cùng ngồi nhìn những ngọn lửa nhảy múa.
Sau vài phút, vị giáo sư lấy cái kẹp, cẩn thận nhặt một mẩu than hồng đang cháy sáng ra và đặt riêng nó sang bên cạnh lò sưởi. Rồi ông ngồi lại xuống ghế, vẫn im lặng. Cậu bé cũng im lặng quan sát mọi việc.
Cục than đơn lẻ cháy nhỏ dần, cuối cùng cháy thêm được một vài giây rồi tắt hẳn, không còn đốm lửa nào nữa. Nó trở nên lạnh lẽo và không còn sức sống.
Vị giáo sư nhìn đồng hồ và nhận ra đã đến giờ ông phải đến thăm một người khác. Ông chậm rãi đứng dậy, nhặt cục than lạnh lẽo và đặt lại vào giữa bếp lửa. Ngay lập tức, nó lại bắt đầu cháy, tỏa sáng lại một lần nữa với ánh sáng và hơi ấm của những cục than xung quanh nó.
Khi vị giáo sư đi ra cửa, cậu bé nắm tay ông và nói:
- Cảm ơn thầy đã đến thăm, và đặc biệt cảm ơn bài nói chuyện của thầy. Tuần sau cháu sẽ lại đến chỗ thầy cùng mọi người.
Lời Ban biên tậpĐôi khi nghe được một điều gì đó
không nhất thiết phải bằng tai, và dạy một điều gì đó không cần phải dùng miệng. Vị giáo sư đó đã giảng giải một cách rất xuất sắc cho cậu bé hiểu rằngCon người ta không thể sống một mình!.

  • Tài khoản Hoithao.vn

Bình luận (0)

Vui lòng đăng nhập để bình luận!

Các tin khác